41

103 15 0
                                    

Thân Lưu Trân sợ mèo.

Tuy là mèo con chỉ to bằng bàn tay, đến giờ còn chưa cai sữa, nhưng nó vẫn là một con mèo.

"Thân Lưu Trân, em sợ mèo sao?" Hoàng Nghệ Trí ôm mèo con, đứng ngoài cửa nói chuyện với Thân Lưu Trân, "Không thì chị đưa nó về thôi."

"Lúc nhỏ từng bị mèo cào." Thân Lưu Trân tựa vào cửa nhà vệ sinh, nhỏ giọng nói, "Mèo hung lắm."

Thân Lưu Trân từ bé đã sợ mèo. Lúc nhỏ, cô ở nhà bà ngoại, trên đường đến trường sẽ đi qua một khu đất hoang. Có lần cô xách đồ ăn đi ngang, không ngờ lại bị một đám mèo hoang rượt theo sau, đồ ăn bị giật hết đã đành, cẳng chân còn bị cào chảy máu. Sau này phải tiêm ngừa dại mấy đợt, cô cũng sinh ra bóng ma tâm lý với sinh vật gọi là mèo này, hễ gặp là sẽ đi đường vòng.

"Chị biết rồi." Hoàng Nghệ Trí trấn an nói, "Em tạm thời chờ bên trong một chút, chị đưa mèo con về đã."

Khác với Thân Lưu Trân, Hoàng Nghệ Trí rất thích những sinh vật lông xù xù. Từ lâu cô đã muốn nuôi chó mèo gì đó trong nhà. Chẳng qua giờ có Thân Lưu Trân, cô đương nhiên phải đặt bạn gái lên trên hết, dứt khoát từ bỏ sở thích.

Cũng may cô và mèo con chỉ mới ở cùng nhau một hai giờ ngắn ngủi, tình cảm vẫn chưa quá sâu.

Mèo con không biết chỉ dăm ba câu của chủ nhân mới đã quyết định hướng đi của mình. Lúc này nó còn đang vùi trong lòng Hoàng Nghệ Trí, thi thoảng dùng đầu cọ khuỷu tay cô làm nũng, ngoan thật sự.

Hoàng Nghệ Trí định đưa mèo con về ngay trong đêm, số thức ăn cùng cát mèo vừa mang ra cũng không cần phải giữ. Vì thế cô đặt mèo con xuống, nhặt lại chiếc thùng giấy lớn, đặt từng món đồ của mèo con trở vào.

Ngoài cửa vô cùng im ắng, Thân Lưu Trân không khỏi cảm thấy tò mò. Cô lặng lẽ hé cửa, khá bất ngờ khi không thấy được Hoàng Nghệ Trí mà chỉ có một chú mèo con xám ngắt đang ghé vào bệ cửa.

Ánh đèn trong nhà vệ sinh khá mờ. Thân Lưu Trân cúi đầu nhìn mèo con, thử đánh giá một lượt từ trên xuống dưới.

Mèo con mới sinh chưa lâu vừa nhỏ vừa gầy, mặt nhòn nhọn, đôi mắt đen sáng, đồng tử như chứa đầy nước trong.

"Mày..." Thân Lưu Trân dè dặt nuốt nước bọt. Tuy bản năng vẫn cảm thấy sợ hãi nhưng nhóc con trước mặt dường như không thể gây ra bất kì uy hiếp gì cho cô.

"Meo!" Mèo con kêu một tiếng, thật mềm, thật nhẹ, tựa lông vũ phất qua vành tai, ngứa ngáy như làm nũng.

Trái tim căng chặt của Thân Lưu Trân lập tức thả lỏng tí chút. Cô thử khom người, kéo gần khoảng cách với mèo con.

"Meo meo!" Mèo con thấy động tác của cô cũng không né tránh mà ngược lại còn nhão nhão dính dính kêu thêm hai tiếng.

"Mày bao lớn rồi?" Thân Lưu Trân thấp giọng hỏi. Biết không thể nào có được đáp án, cô lại tiếp tục, "Mày sẽ không cào tao đâu đúng không?"

Mèo con ngơ ngắc chớp chớp mắt, hẳn là biết được Thân Lưu Trân đang nói chuyện với mình, nhưng nó nghe không hiểu nên dứt khoát lật người, lộ ra chiếc bụng tròn thưa thớt lông tơ.

ryeji / vợ tôi đáng yêu nhất quả đấtNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ