Chương 15

2.9K 209 6
                                    

Editor: Cà Pháo

-------

Tiêu Vũ Triết nhìn nhan sắc của cô, khuôn mặt nhỏ hồng mịn màng óng ánh, phiếm ánh sáng khỏe mạnh. Khóe miệng thỏa mãn mỉm cười, đã lâm vào mộng đẹp.

Cậu mới phát hiện cô gái này nhẹ đến có chút không thể tưởng tượng được, giống như một mảnh lông chim nhẹ dễ dàng bay đi.

Tiêu Vũ Triết ôm cô từ từ đi đến mép giường, sợ người trong lòng ngực bừng tỉnh.

Ở thời điểm buông cô xuống, Từ Như Ý đột nhiên kéo cậu lại.

“Đừng mà…… Đừng đi mà……”

Cô lẩm bẩm.

Tiêu Vũ Triết chưa kịp phản ứng, lập tức ngã xuống dưới, thiếu chút nữa đè ở trên người cô.

Cậu đỏ mặt, nhìn người gần trong gang tấc.

May quá cô vẫn nhắm hai mắt, cũng không có tỉnh lại.

Tiêu Vũ Triết vịt một hơi, dùng khuỷu tay chống đỡ trọng lượng toàn thân, liền như vậy nhìn xuống người dưới thân.

Hô hấp Từ Như Ý nhẹ nhàng chậm chạp, biểu hiện ra cô đã tiến vào trạng thái ngủ say. Nhưng khóe miệng lại còn hơi kéo lên, giống như cảnh trong mơ rất tốt đẹp.

Cô mặc áo ngủ màu trắng có in hình phim hoạt hình, chất vải mềm mại đem dáng người hấp dẫn lả lướt của cô phác hoạ ra một đường cong tuyệt đẹp.

Ở chỗ cổ áo hơi hơi mở rộng kia là cái cổ duyên dáng trắng như tuyết, cùng với xương quai xanh tinh tế tinh xảo. Lại đi xuống, là bộ ngực vừa mới được phát dục hoàn thiện……

Tiêu Vũ Triết đột nhiên cảm thấy miệng khô lưỡi nóng, tim đập nhanh hơn. Cảm giác mình lại ngốc nhiều thêm một giây có khả năng sẽ xâm phạm đến cô, chạy nhanh từ trên người cô xuống dưới.

Nhưng Từ Như Ý giống như thiếu cảm giác an toàn, còn gắt gao lôi kéo tay cậu. Tiêu Vũ Triết đành phải nằm ở bên người cô.

Chóp mũi truyền đến thanh hương đặc trưng của thiếu nữ, hơi thở như có như không này quanh quẩn ở bên người cậu, khiến cho người luôn luôn đạm mạc như Tiêu Vũ Triết cũng có chút không bình tĩnh.

Cậu muốn xoay người, lại sợ ảnh hưởng đến người bên cạnh. Đành phải luôn duy trì tư thế nằm thẳng không nhúc nhích.

Tiêu Vũ Triết không biết mình ngủ khi nào. Thời điểm cậu tỉnh lại bên cạnh đã trống rỗng, dùng tay sờ một hồi, một chút độ ấm cũng không còn.

Cậu xuống giường sửa sang lại quần áo. Phát hiện quả nhiên Như Ý ngốc tại phòng bếp.

Nghe được tiếng bước chân phía sau, cô mỉm cười xoay người: “Chào buổi sáng!”

“Chào buổi sáng.” Tiêu Vũ Triết đáp lại.

“Bữa sáng sẽ xong nhanh thôi, đi đánh răng rửa mặt trước đi!”

“Được.”

Tiêu Vũ Triết đi vào phòng tắm phát hiện kem đánh răng đã chuẩn bị tốt, ly nước không nhiều không ít. Khăn lông cũng đã cầm qua đây, treo ở trên giá.

Cô thật là tri kỷ!

Tiêu Vũ Triết không biết đây là lần thứ mấy cậu cười, tóm lại tâm tình rất là tốt đẹp.

Rửa mặt xong cậu đi đến bàn ăn, Từ Như Ý đã dọn xong chén đũa.

“Đây là món cháo bào ngư mình vừa học được. Mới vừa làm xong, độ nóng cũng vừa phải, cậu nếm thử xem ngon không?”

“Được.”

“Nhớ kỹ mỗi ngày uống ly sữa bò.”

“Được.”

“Trứng gà lột xong rồi, mình để trong chén nhé?”

“Ừm.”

Cậu biểu đạt không quá giỏi, luôn là cô một người nói không ngừng.

Ăn qua bữa sáng, Tiêu Vũ Triết đi lấy xe đạp ra. Từ Như Ý đã đeo cặp sách chờ ở cửa.

Nhìn thấy cậu tới, Từ Như Ý liền nhẹ nhàng nhảy lên.

Kỳ thật Từ Như Ý trước kia vẫn luôn có tài xế phụ trách đón đưa.

Nhưng từ khi nhìn thấy cậu đạp xe mỗi ngày, cô liền xin trong nhà cho phép đạp xe đi học.

Ở ngay lúc đó Tiêu Vũ Triết thấy vậy nghĩ, nữ sinh nũng nịu nhất thời mới mẻ rất nhanh sẽ từ bỏ.

Dù gì thì ngồi ở siêu xe thoải mái sẽ không gặp gió thổi mưa xối, giá lạnh bên ngoài.

Không nghĩ tới là, cẩn thận tính ra cô kiên trì đã hơn một năm! Từ ngày cô quyết định muốn cùng cậu bắt đầu đi học, vô luận gió to hay trời mưa cô đều kiên trì đạp xe tới trường học!

-----------------

-29.07.19-

[ Drop ] [ Mau xuyên - Hệ thống]: Phương Án Nghịch Tập Nam Thần Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ