4.2.Trái tim bỉ ngạn.

1.4K 106 6
                                        

....

"...Được,..đã vậy từ nay em sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt chị. Chỉ cần chị hạnh phúc với lựa chọn của mình...em sẽ vui vẻ chúc phúc cho chị... cầu cho chị một đời bình an."

Cô không can đảm để tiến một bước ôm nàng, hôn nàng thật nhiều, chăm sóc nàng như bảo vật...mà thay vào đó đôi chân lùi về một bước,quay gót rời đi bỏ lại bao vun đấp vẫn còn dở dang.

***

Ngồi trong căn phòng tối, chỉ có chút ánh trăng yếu ớt rọi vào chậu bỉ ngạn đỏ chói. Cô thầm nghĩ loài hoa đẹp đến thế cớ sao mang nhiều đau thương?
Toàn thân truyền đến cơn đau âm ĩ, căn bệnh quái ác gần đây không ngừng đả kích cô. Người cô yêu quay lưng đã đủ thống khổ rồi, cớ sao bệnh tật cũng hùa theo cùng dằn vặt thân thể yếu ớt này???

...

Jisoo lang thang trên con đường vắng, từ lâu đã quen với cái bóng đi bên cạnh, nay thiếu vắng cảm giác thật trống trãi. Dù em rất ít nói, nhưng nội tâm vô cùng chân thành mỗi lần ở cạnh nàng. Đôi lúc nàng rất biết ơn tạo hóa vì đã mang đến bên cạnh nàng một người bầu bạn như em ấy... Cả ngày chỉ xoay quanh mỗi nàng, im lặng lắng nghe tất cả dù là thứ vụn vặt ngớ ngẩn nhất, mọi thứ nhỏ nhặt nhất về nàng cũng được em tinh ý ghi nhớ, em không bao giờ nghe bất cứ đòi hỏi gì từ nàng mà vẫn tự nguyện giành cho nàng mọi thứ.

Giá như em xuất hiện sớm hơn một chút, liệu trái tim này có vì em mà rung động không? Nghĩ đến Jisoo lắc đầu cười thầm, nàng thật sự điên rồi mới suy nghĩ điên rồ như thế.

Phía trước là một quán rượu lớn, nằm ngay đoạn đường trung tâm của khu phố cạnh nàng. Jisoo không thích náo nhiệt, nàng đã đi thật nhanh qua khỏi nơi đó........................
Một thân ảnh thân thuộc lướt nhanh qua khiến nàng phải dừng chân, toàn thân truyền đến một trận đả kinh lạnh toát. Mất rất lâu để hoàn thần nàng mới chậm rãi xoay người về phía sau.
Nơi đó, ngay cạnh cửa sổ, một đôi tình nhân say mướt trao nhau nụ hôn nóng bỏng. Người con trai ấy từ mái tóc, sóng mũi, mí mắt đều y đúc JinGu của nàng.

Vài giọt nóng hổi vô thức rơi, tim nàng nhói lên đau điếng... kẻ hèn nhát như nàng chỉ biết ôm mặt khóc nức nở chỉ muốn biến khỏi nơi oái âm này. Đôi chân vô thức phó mặc cho tâm trí tiêu khiển, bất chấp cơ thể yếu ớt vẫn bán mạng chạy thật nhanh... cuối cùng cũng đến, nàng vật vả thở hồng hộc ngồi bệch trước cửa nhà.

Lòng ngực như muốn vở tung, hô hấp tắc nghẽn đến mức không thể thở nỗi. Cánh môi nàng tái nhợt nhấp nháp cố ổn định hô hấp, nàng liên tục hít thật sâu vẫn không có luồng khí nào tràn vào...

"Hức...hưc.....hha..."

Nàng đau đớn ôm ngực gục xuống, ở khoảng cách như thế nghe rõ trái tim đập mạnh từng hồi hối hả...

"Ưz....Hâ, hức!" Cơ thể bắt đầu từng đợt co giật, nước mắt thay nhau tuôn như mưa rào. Nàng không thể thở được, lòng ngực nàng...sắp không trụ nỗi  ...  chúng vỡ mất!

~pịch> Thân thể đổ gục xuống nền đất lạnh lẽo, đôi mắt nàng mơ màng trước mắt chỉ toàn một màu tối đen... lúc này nàng lại nhớ đến lời nói của em khi ấy... cả ánh mắt tuyệt vọng của em, đôi mắt đỏ hoe của em, bóng lưng cô quạnh là thứ cuối cùng nàng nhìn thấy. "Li...lisa ân...hhh.."

[LiSoo-Short Fic] [BHTT] SẮC-DỤC 🔞🔞🔞Donde viven las historias. Descúbrelo ahora