409. Tần thần khó chịu

56 1 0
                                    

Ngay lập tức.

Động tác toàn bộ thành viên Đế Minh đều dừng lại!

Không chỉ là tuyển thủ Lâm Phong như vậy, ngay cả Ân Vô Dược đang ngậm thuốc lá đều ngốc.

Ngủ? Ngủ!

Ánh mắt mọi người tại một giây đồng hồ đều không khỏi nhìn về phía đương sự một cái.

Phó Cửu bị đại thần hỏi lại, liền sặc ho khụ lên.

Đại thần vẫn thong thả như cũ bổ xuống một đao: "Bao gồm cả việc muốn bao dưỡng tôi, cởi quần áo của tôi, xem cơ bụng tôi, tất cả đều muốn thưởng thức? "

Nghe vậy, toàn bộ ánh mắt đều nhìn chăm chú vào Phó Cửu!

Đại thúc Ân Vô Dược một bộ dáng "Tiểu đội trưởng hóa ra cậu là người trọng dục như vậy, thật là nhìn bên ngoài không ra"

Các thành viên khác tầm mắt càng sâu thẳm.

Nhìn ánh mắt của cô giống như là đang xem cái gì **** cuồng?

Nhưng mà đại thần, người ném quả bom to xuống như vậy lại như cũ, dáng người cao lớn tiếp tục đi về phía trước.

Trên thực tế đây cũng không giống tác phong ngày thường của Tần Mạc.

Chỉ là...... nói trước toàn bộ hai mươi mấy người.

Tần Mạc hai tròng mắt mị mị, tác phong như vậy lại mặc kệ một chút, về sau không chừng lại sẽ nhảy ra một người đến phân tán lực chú ý của người nào đó.

Hắn nguyên bản còn tưởng rằng, thiếu niên chỉ ở trước mặt hắn mới làm những cái đó, nói những lời đó.

Hiện tại nhớ lại, người nào đó rốt cuộc nói điều đó với bao nhiêu người.

Trước kia hắn cũng không để ý Phó Cửu là bộ dáng gì.

Mặc dù là thời điểm ở nhà ăn, đối phương nói thích hắn, muốn bao dưỡng hắn, một bộ dáng khi có tiền ăn no căng bụng cũng không có quan hệ gì cùng hắn.

Nhưng hiện tại thì khác.

Tần Mạc chỉ cần tưởng tượng đến trong tình huống hắn không biết, thiếu niên cũng làm loại sự việc như vậy đối với người khác liền khiến cho hắn cảm thấy thực khó chịu.

Hắn cũng không phải đặc biệt, là ý tứ này sao?

Phó Cửu không biết Tần Mạc nghĩ như thế nào, rốt cuộc lúc sau khi đại thần xoay người, cô liền có một loại cảm giác nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không tẩy hết.

Quả nhiên, Lâm Phong thò qua, vỗ vỗ vai cô, sau đó lắc đầu nói: "Thật là vất vả cho cậu, mấy ngày nay mỗi ngày đều đối mặt với đội trưởng, cậu hẳn là nhẫn thực vất vả đi? Tôi hiểu, tôi đều hiểu, tôi đối với những em gái tôi thích cũng như vậy, aizz, thích lại không dám thừa nhận, bất quá cậu so anh trai đây thực dũng cảm, cậu còn biết được thổ lộ với đội trưởng, chính là có một chút, trước đây chúng ta cũng nói qua, đội trưởng hắn thật ra không thích nam, cho nên Tiểu Hắc Đào cậu vẫn là sớm một chút từ bỏ đi, như vậy mới tốt, vì không để cho cậu thống khổ như vậy, buổi tối hôm nay cậu không cần ở cùng một phòng với đội trưởng, nam nhân kia phương diện nhẫn nại xác thật là không tốt lắm, cậu nói nếu như cậu tưởng tượng không ra, lại làm ra chuyện gì đó với đội trưởng, đội trưởng đánh cậu một trận, ngày mai thi đấu làm sao bây giờ?"

Nói xong, Lâm Phong liền quay đầu hướng tới Tần Mạc hô một câu: "Đội trưởng, hôm nay Tiểu Hắc Đào ngủ cùng tôi."

Tần Mạc khi nghe đến những lời này, bước chân dừng một chút, nhàn nhạt nhả ra ba chữ: "Liền tùy cậu ta."

Là hắn ảo giác sao?

Vì cái gì Lâm Phong cảm thấy đội trưởng so vừa rồi càng không cao hứng.

Lại như có vẻ đang cùng người nào đó giận dỗi.

Lâm Phong lại lần nữa ngẩng đầu, hướng tới bóng dáng Tần Mạc, ân, vẫn là rất tuấn tú thực đạm mạc, hẳn là hắn nghĩ nhiều.

Lâm Phong tùy tiện duỗi tay, đem cánh tay hướng tới đặt trên vai Phó Cửu: "Mau cám ơn anh trai đi, nhẫn lâu đối con trai không tốt, anh đây là cứu vớt em với dục hỏa bên trong, đội trưởng không phải như vậy nên ngủ ngon, em lại...... Xuy xuy, như vậy sẽ khó chịu. "

Phó Cửu nghiêng mắt nhìn hắn một cái, tiếng nói chậm rãi: "Anh nói không sai, nhẫn lâu đối với con trai không tốt, anh sẽ không sợ em nhịn không nổi, không ngủ được cùng anh Mạc, lui hảo cầu tiếp theo, đem anh ngủ cùng? "

Lâm Phong chợt yên lặng......

Một lát sau, lại nói: "Tiểu Hắc Đào, em nói rõ ràng cho anh, cái gì gọi là lui hảo cầu tiếp theo. "

"Anh Mạc như vậy, em mới muốn xem cơ bụng, anh như vậy......" Phó Cửu cười: "Có cơ bụng không? "

Mẹ nó, bạo kích, tuyệt đối bạo kích!

Ai cũng đều biết Lâm Phong thật sự là chỉ có xinh đẹp, không có tuấn tú.

Phó Cửu lắc đầu, tiếp tục nói: "Bất quá, em và anh ngủ cũng an toàn, không suy nghĩ đến nên sẽ không cần lo lắng về vấn đề nhẫn nhịn, cho nên vui vẻ một chút."

Lâm Phong:...... Lý do như vậy, phải làm sao hắn mới vui vẻ được, cái gì gọi là hắn và cậu ta ngủ an toàn, hắn lớn lên liền không có lực hấp dẫn như vậy!

Hắn cũng đã từng bị nam nhân theo đuổi cuồng nhiệt!

Chờ một chút, cái này tựa hồ cũng không có cái gì cảm thấy kiêu ngạo.

Mẹ nó, trả lời như thế nào mới có vẻ chính mình có dáng vẻ, khí chất của con trai?

Thực hiển nhiên Phó Cửu sẽ không cho hắn cơ hội phản kích, nói xong liền đi rồi.

Lâm Phong chỉ chỉ bóng dáng thiếu niên, lại hướng tới Vân Hổ nhìn qua.

Đáng tiếc, Vân Hổ lần này cũng không có để ý đến hắn, ngược lại trực tiếp về từ bên người hắn hướng phía trước mà đi.

"Ai, tình huống này là như thế nào?" Lâm Phong còn chưa từng bị đối xử như vậy.

Có người liền nói: "Anh Lâm, anh trước kia vẫn luôn cùng anh Vân ngủ, hôm nay đột nhiên nói ngủ cùng Tiểu Hắc Đào, này...... Không tốt lắm đâu."

Lâm Phong há miệng thở dốc, vốn dĩ định phản bác, nhưng suy nghĩ cẩn thận lại, bởi vì hắn cùng Vân Hổ vốn dĩ là một đôi bạn học cùng trường, năm đó gia nhập Đế Minh, mới có hoạt động này, xác thật là ngủ chung, tức khắc liền á khẩu không nói lên lời.

Chính là lời nói đều đã nói ra.

Như thế nào rút trở về?

Phó Cửu bên này cũng đồng ý, rốt cuộc cô không xác định, dưới loại tình huống này, đại thần có thể hay không phát hiện bí mật của cô.

Có thể không ngủ cùng bên nhau, liền không ngủ cùng bên nhau.

Lấy tâm tình hiện tại của đại thần, nếu đã biết cô là con gái.

Khẳng định sẽ không quá vui.

Hơn nữa, người kia cũng biểu hiện thực rõ ràng, hắn không thích bị lừa gạt.

Vì thế đến lúc phân phòng.

Lâm Phong cùng Phó Cửu phân ở cùng nhau.

Mà Vân Hổ cùng Tần Mạc tuy rằng vào cùng một thang máy, nhưng khi ở trước cửa, ánh mắt đạm mạc nhìn lẫn nhau.

Cuối cùng Vân Hổ nhíu mi, thấp giọng nói một câu: "Tôi cho rằng cậu ấy chỉ là tùy tiện nói như vậy." Không nghĩ tới người nọ thật sự liền bất hòa không cùng hắn ngủ, điều này xác thật là nằm ngoài dự đoán của Vân Hổ.

Tần Mạc sườn mặt vẫn tuấn mỹ như lúc ban đầu, chỉ là cặp con ngươi kia lại lạnh đi rất nhiều.

"Đội trưởng? "Vân Hổ nhìn Tần Mạc quay đầu liền đi, cũng không biết muốn đi làm cái gì.

Tần Mạc biểu tình thực đạm: "Cậu ngủ nơi này. "

Vân Hổ rất muốn hỏi vậy còn anh, bất quá cẩn thận nghĩ một chút, hắn cùng đội trưởng hai người ngủ cùng một phòng, nghĩ như thế nào đều cảm giác...... Không biết nói như nào.

Vân Hổ rũ mắt nhìn chìa khóa phòng trong tay.

Hắn trước nay đều rất rõ ràng cảm giác của mình đối người kia là như thế nào.

Từ nhỏ đến lớn, trước nay đều không có chuyển biến gì nhiều.

Chỉ là, hắn hiện tại có điểm nghi hoặc.

Hắn nghĩ muốn cùng Lâm Phong ở bên nhau, là bởi vì hắn vẫn luôn nghĩ như vậy.

Đội trưởng nghĩ muốn cùng Tiểu Hắc Đào ở cùng một phòng lại là bởi vì cái gì?

Vân Hổ nâng mắt nhìn lên, hướng tới cuối hành lang nhìn thoáng qua bóng dáng cao lớn.

Hẳn là không phải là như hắn tưởng tượng, rốt cuộc đội trưởng là thẳng.

Chính là đôi khi thẳng thì có hữu dụng sao?

Vân Hổ lại nghĩ tới chính mình, không khỏi cười khổ lên thành tiếng, nếu hữu dụng, hắn cũng sẽ không biến thành cái bộ dáng này...

ĐẾ THIẾU SỦNG TRONG LÒNG: NAM THẦN QUỐC DÂN LÀ NỮ (P.3)Where stories live. Discover now