Phần 1. Điều tuyệt vời nhất

689 54 2
                                    

Làm một người mẹ là cảm giác như thế nào?

Gempa không biết, nhưng tình cảnh hiện tại của cậu thường được mọi người bình phẩm bằng sự ngưỡng mộ: "Cậu đúng là giống hệt một người mẹ, Gempa à!" và "Cậu nuôi tớ được không?"...

À không, không phải "nuôi."

Cậu có ba đứa em trai, hai trong số đó là Omega, một đứa duy nhất là Alpha, còn cậu là Beta duy nhất trong cái gia đình này.

Bố mẹ cậu mất sớm, thân là một người anh trai, cậu chỉ đơn giản phải thực hiện nghĩa vụ của một người anh cả với tất cả các em của mình, nhất là đối với hai đứa Omega. Ngày tang bố cũng là giây phút cậu trở thành người gồng gánh một gia đình bốn người, với ba đứa em vẫn còn nheo nhóc. Cậu, một học sinh trung học, đã làm tất cả những việc có thể để bươn chải tiền ăn học cùng sinh hoạt phí cho gia đình. Bất kì một việc làm nào hợp pháp, kiếm ra tiền cậu cũng sẽ đều nhận làm, chỉ cần các em cậu có thể sống no đủ.  Ba đứa em là tất cả đối với cậu vào thời điểm đó.

Thời gian đó quả thực quá vất vả đối với cậu, đến nỗi bây giờ khi nhìn lại, Gempa không dám tưởng mình đã từng làm được những việc như thế.

Halilintar, đứa con thứ trong nhà, một Omega, là đứa chững chạc nhất và có suy nghĩ chín chắn từ sớm trong ba người em, cũng là đứa làm Gempa yên tâm nhất. Có đôi khi lúc còn bé, suy nghĩ của nó không giống một đứa trẻ, bởi sự hiểu chuyện đến mức đau lòng của thằng bé. Nhìn thoáng qua ai cũng nghĩ nó là đứa lầm lì, nhưng những người trong gia đình biết rõ rằng ẩn sau vỏ bọc lạnh lùng ấy là một trái tim đa sầu đa cảm.

Hiện tại, Halilintar đã có công việc đoàng hoàng, và cậu là một giáo viên mầm non.

"Rất hợp với em.". Đó là những gì Gempa đã nói với cậu em trai của mình với một cái vỗ đầu khích lệ.

Đứa em thứ ba của cậu, kém Halilintar hai mùa xuân, Ice, cũng là một Omega. Giống với Halilintar, bề ngoài của Ice dễ dàng khiến người ta chỉ trỏ đánh giá, bởi nó quá là thiếu nhiệt huyết đi. Thoạt đầu, Gempa cũng khá lo lắng về tương lai của cậu em này, bởi khi cậu hỏi thằng bé về việc chọn ngành, Ice chỉ lặp đi lặp lại đúng một câu trả lời.

"Em không biết."

Không biết cái mông mày ấy!

Nhưng không sao, vì sau những pha thót tim Ice dành tặng cho người anh cả, thì cái đơn đăng kí nguyện vọng của cậu vẫn được hoàn tất. Cậu cũng nhẹ nhàng đỗ nguyện vọng một, lại một lần nữa nhẹ nhàng trở thành thực tập sinh của ngành vật lý trị liệu.

Mọi chuyện xảy ra trơn tru quá nên lúc Gempa nhận được giấy báo thực tập của Ice mà cậu còn thấy hơi hãi hùng.

Hai đứa này lúc nào cũng đeo cái bộ mặt lầm lì lên, đúng nghĩa là không định để cho người ta đặt tí niềm tin nào vào chúng nó. Nhưng sự thật chứng minh, chúng nó vẫn là những công dân gương mẫu của xã hội.

Còn một đứa nữa, một thằng Alpha, đứa con thứ ba trong nhà, kém Halilintar chỉ một tuổi, lại là đứa Gempa lo lắng nhất.

Không. Dùng từ 'lo lắng' vẫn còn là nhẹ.

Không một từ ngữ nào có thể miêu tả cái cách Rimba làm Gempa lên cơn đau tim mỗi ngày. Dù đã qua hai mươi cái nồi bánh chưng nhưng Rimba chưa một giây phút nào khiến cậu thấy an tâm cả. Nó là một đứa đáng yêu, ngây thơ, đúng. Gempa thừa nhận nó là đứa đáng yêu nhất trong ba đứa em của cậu. Từ khi bé, nó đã tỏ ra là đứa năng động nhất trong bốn anh em, lại có những lần nghịch ngợm ra trò khiến Gempa nhiều pha đau đầu. Cho đến tận khi lên đại học, tình hình ở trường của Rimba khiến Gempa lo sốt vó. Phong độ học tập lên lên xuống xuống bất thường, lại còn thường xuyên về nhà với một cái thân thể thương tích đầy người. Lúc ấy Gempa nhớ mình đã cáu đến suýt phát khóc khi nghe thằng bé lí rí thưa chuyện bị bạn bè bắt nạt ở trường, nguyên nhân của việc học tập thất thường cũng lộ ra mồn một.

[Boboiboy Fanfiction] Phụ Kiện Tối ThượngNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ